Tiền bạc hay Nước Trời?

Suy Niệm Tin Mừng
Chúa Nhật XXV thường niên, năm C
(Luca 16
, 1-13)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Một nhà phú hộ kia có một người quản gia. Người ta tố cáo với ông là anh này đã phung phí của cải nhà ông. Ông mới gọi anh ta đến mà bảo: ‘Tôi nghe người ta nói gì về anh đó? Công việc quản lý của anh, anh tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa!’ Người quản gia liền nghĩ bụng: ‘Mình sẽ làm gì đây? Vì ông chủ đã cất chức quản gia của mình rồi. Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Mình biết phải làm gì rồi, để sau khi mất chức quản gia, sẽ có người đón rước mình về nhà họ!’

[…]

“Phần Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: hãy dùng Tiền Của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu. Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai bất lương trong việc rất nhỏ, thì cũng bất lương trong việc lớn. Vậy nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng Tiền Của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em? Và nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng của cải của người khác, thì ai sẽ ban cho anh em của cải dành riêng cho anh em?

“Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi Tiền Của được.”

SUY NIỆM

Bài Tin Mừng hôm nay (Lc 16,1-13) đưa chúng ta đến một trong những giáo huấn rất mạnh mẽ và cụ thể của Đức Giêsu về tiền bạc. Người đưa ra một giáo huấn hết sức quan trọng cho người nghe đương thời và cho chúng ta hôm nay: cách mỗi người chúng ta sử dụng tiền bạc sẽ định hình số phận đời đời của chính chúng ta. Người kết thúc bằng một lời cảnh báo rõ ràng: “Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của được.”

Tiền bạc: Một phép thử lòng trung thành

Chúa Giêsu không lên án tiền bạc tự nó. Tiền bạc là phương tiện trung lập. Nhưng Ngài cảnh báo chúng ta về mối nguy hiểm của nó. Tiền bạc có một sức mạnh vô hình, nó khao khát trở thành chủ nhân, thành thần tượng, và chiếm chỗ của Thiên Chúa trong tâm hồn chúng ta. Chính vì thế, Chúa nói: “Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi Tiền Của được.”

Tiền bạc là một “phép thử” rất chính xác để đánh giá phẩm chất và giá trị đích thực của một con người. Nó cho thấy:

  • Chúng ta tin tưởng vào ai? Vào sự bảo đảm của ngân hàng, hay vào sự quan phòng của Thiên Chúa?
  • Trái tim chúng ta đặt ở đâu? “Kho tàng của anh ở đâu, thì lòng anh ở đó” (Mt 6,21). Nếu chúng ta dồn hết tâm trí, thời gian, sức lực để kiếm tiền và tích trữ, thì trái tim chúng ta đang bị giam cầm trong thế giới vật chất đó.
  • Chúng ta có đang sử dụng nó cách khôn ngoan? Như người quản gia trong dụ ngôn, chúng ta được mời gọi dùng tiền bạc – thứ của cải chóng qua – để mua lấy những giá trị vĩnh cửu. Làm thế nào? Bằng cách dùng nó để làm việc thiện, bác ái, giúp đỡ người nghèo, xây dựng cộng đoàn, và hỗ trợ sứ vụ loan báo Tin Mừng. Mỗi đồng tiền chúng ta cho đi vì danh Chúa chính là một “người bạn” sẽ đón chúng ta vào “nhà đời đời”.

Tiền bạc hay Nước Trời: Chúng ta chọn gì?

Câu hỏi này không phải lúc nào cũng được đặt ra một cách rõ ràng. Đôi khi, chúng ta tự lừa dối mình rằng chúng ta có thể ôm cả hai. Nhưng Chúa Giêsu nói rất rõ: KHÔNG THỂ. Đây là một sự lựa chọn mang tính triệt để. Chọn lựa này diễn ra hằng ngày trong những quyết định nhỏ:

  • Chọn dành 15 phút cầu nguyện hay lao vào kiểm tra công việc, kết quả xổ số, tỷ giá hối đoái, lãi suất ngân hàng?
  • Chọn dành một phần thu nhập để quyên góp từ thiện, giúp đỡ người thân hay giữ lại tất cả để mua sắm cho bản thân những thứ thừa thãi thoả mãn lòng tham lam và ích kỷ?
  • Chọn nghỉ ngơi Chúa Nhật để thờ phượng Chúa và sum họp gia đình, hay tìm kiếm mối làm thêm giờ để kiếm thêm tiền?

Mỗi lựa chọn nhỏ đó đang dần dần định hình lòng trung thành tối hậu của chúng ta. Chúng ta đang từ từ nhưng chắc chắn nghiêng về một phía: hoặc là Nước Trời, hoặc là thế gian.

Lời mời gọi trở nên người quản gia trung tín

Chúa Giêsu không bảo chúng ta phải khinh thường hay vứt bỏ tiền bạc. Ngài mời gọi chúng ta sử dụng nó với tư cách là những quản gia trung tín. Tất cả những gì chúng ta có – tiền bạc, tài năng, thời gian, sức khỏe – đều là hồng ân Chúa ban để chúng ta quản lý, chứ không phải để sở hữu cách ích kỷ.

Nếu chúng ta trung tín trong việc sử dụng của cải vật chất – thứ của nhỏ bé, tạm bợ – thì Thiên Chúa mới có thể trao phó cho chúng ta những của cải đích thực và vĩnh cửu – đó là sự sống đời đời, là hạnh phúc trong Nước Trời. “Nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng Tiền Của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em?”

Lời cảnh báo của Đức Giêsu

Chúng ta không thể cùng lúc đi theo hai con đường. Tiền bạc và Thiên Chúa có thể song hành, nếu tiền bạc ở vị trí đúng: là tôi tớ, không phải ông chủ. Nhưng khi tiền bạc chiếm chỗ của Thiên Chúa, thì chắc chắn ta sẽ xa dần Nước Trời. Đó là lý do Đức Giêsu nói thẳng: “Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của được.”

Một lựa chọn căn bản

Bài Tin Mừng hôm nay là một hồi chuông cảnh tỉnh. Nó đòi hỏi chúng ta phải có một cái nhìn minh bạch và quyết liệt về mối tương quan của mình với tiền bạc.

Chúng ta hãy tự vấn lương tâm: “Tiền bạc đang là đầy tớ hay là ông chủ của tôi? Tôi sử dụng tiền bạc hay tiền bạc sử dụng tôi? Tôi có đang dùng nó như phương tiện để phụng sự Chúa và yêu thương người lân cận, hay tôi đang để nó chi phối, gây stress, và kéo tôi xa rời Chúa?”

Xin Chúa cho chúng ta biết khôn ngoan sử dụng của cải, trung tín trong những việc nhỏ bé, để rồi đạt tới gia nghiệp đích thực là Nước Trời. Amen.

Lm. Fx. Nguyễn