Rửa tay – “đúng lệ”, Yêu thương – “đúng lòng”!

Suy niệm ngày 10.02.2026
Thứ Ba tuần V thường niên
 
(Máccô 7, 1-13)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Máccô

Khi ấy, có những người Pharisêu và một số kinh sư tụ họp quanh Đức Giêsu. Họ là những người từ Giêrusalem đến. Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa. Thật vậy, người Pharisêu cũng như mọi người Do-thái đều nắm giữ truyền thống của tiền nhân: họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận; thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng. Vậy, người Pharisêu và kinh sư hỏi Đức Giêsu: “Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa? “Người trả lời họ: “Ngôn sứ Isaia thật đã nói tiên tri rất đúng về các ông là những kẻ đạo đức giả, khi viết rằng: Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta. Chúng có thờ phượng Ta thì cũng vô ích, vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân. Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm.” Người còn nói: “Các ông thật khéo coi thường điều răn của Thiên Chúa để nắm giữ truyền thống của các ông. Quả thế, ông Môsê đã dạy rằng: Ngươi hãy thờ cha kính mẹ và kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử! Còn các ông, các ông lại bảo: “Người nào nói với cha với mẹ rằng: những gì con có để giúp cha mẹ đều là “co-ban” nghĩa là lễ phẩm đã dâng cho Chúa” rồi, và các ông không để cho người ấy làm gì để giúp cha mẹ nữa. Thế là các ông lấy truyền thống các ông đã truyền lại cho nhau mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa. Các ông còn làm nhiều điều khác giống như vậy nữa!”

SUY NIỆM

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đối diện trực tiếp với những người Pharisêu và các kinh sư về một vấn đề tưởng như rất đạo đức: giữ truyền thống của tiền nhân. Họ trách các môn đệ không rửa tay theo tập tục trước khi ăn. Nhưng Chúa Giêsu không dừng lại ở chuyện rửa tay. Người đi thẳng vào cốt lõi của đời sống tôn giáo: điều gì mới thực sự phải được ưu tiên?

Chúa trích lời ngôn sứ Isaia: “Dân này kính Ta ngoài môi ngoài miệng, còn lòng chúng thì xa Ta” (Is 29,13). Và Người kết luận rất mạnh: “Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa mà giữ truyền thống của người phàm” (Mc 7,8). Vấn đề không nằm ở chỗ truyền thống là xấu. Vấn đề nằm ở chỗ con người có thể lấy truyền thống để che lấp, thậm chí thay thế cho chính giới răn của Thiên Chúa.

Trong ví dụ về luật “Corban”, Chúa Giêsu cho thấy một nghịch lý rất rõ: người ta nhân danh luật đạo để khỏi phải chu toàn bổn phận căn bản là thảo kính cha mẹ. Một hình thức giữ luật rất đúng, nhưng lại làm cho điều răn của Chúa trở nên vô hiệu.

Lời Chúa hôm nay rất gần với thực tế đời sống Kitô hữu của chúng ta. Nhiều khi chúng ta giữ rất kỹ những tập tục đạo đức: đi lễ đúng giờ, giữ các ngày lễ buộc, đọc kinh đủ giờ, giữ các sinh hoạt truyền thống của giáo xứ, gia đình… Nhưng đồng thời, trong đời sống hằng ngày, chúng ta lại dễ dàng bỏ qua những đòi hỏi căn bản của giới răn yêu thương: thiếu trung thực trong làm ăn, nói xấu và chia rẽ trong cộng đoàn, thờ ơ trước nỗi khổ của người nghèo, lạnh nhạt với người thân trong gia đình.

Có khi chúng ta rất lo giữ “đúng lệ”, nhưng lại ít bận tâm giữ “đúng lòng”. Có khi chúng ta sợ bị người khác chê trách vì không giữ tập tục, nhưng lại không sợ lương tâm mình khi làm tổn thương người khác.

Chúa Giêsu không đến để xóa bỏ truyền thống tốt đẹp. Người đến để đặt lại trật tự cho đời sống đức tin: trên hết mọi sự là ý muốn của Thiên Chúa và là các giới răn của Người. Truyền thống chỉ thực sự có giá trị khi giúp con người sống trung thành hơn với Lời Chúa và yêu thương nhau nhiều hơn.

Vì thế, câu hỏi Chúa mời gọi mỗi người chúng ta hôm nay là: trong cách sống đạo của tôi, điều gì đang thực sự được đặt ở trung tâm – là thói quen, tập tục, hình thức bên ngoài, hay là chính giới răn yêu thương của Thiên Chúa được thể hiện bằng một đời sống chân thành, công bằng và bác ái?

Lm. Fx. Nguyễn