Hãy để của lễ lại đó… đi làm hoà trước đã!

Suy niệm ngày 27.02.2026
Thứ Sáu tuần I Mùa Chay

(Mátthêu 5,20-26)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu

Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ rằng: “Thầy bảo cho anh em biết, nếu anh em không ăn ở công chính hơn các kinh sư và người Pharisêu, thì sẽ chẳng được vào Nước Trời.

“Anh em đã nghe Luật dạy người xưa rằng: Chớ giết người; ai giết người, thì đáng bị đưa ra toà. Còn Thầy, Thầy bảo cho anh em biết: Ai giận anh em mình, thì đáng bị đưa ra toà. Ai mắng anh em mình là đồ ngốc, thì đáng bị đưa ra trước Thượng Hội Đồng. Còn ai chửi anh em mình là quân phản đạo, thì đáng bị lửa hoả ngục thiêu đốt. Vậy, nếu khi anh sắp dâng lễ vật trước bàn thờ, mà sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh, thì hãy để của lễ lại đó trước bàn thờ, đi làm hoà với người anh em ấy đã, rồi trở lại dâng lễ vật của mình. Anh hãy mau mau dàn xếp với đối phương, khi còn đang trên đường đi với người ấy tới cửa công, kẻo người ấy nộp anh cho quan toà, quan toà lại giao anh cho thuộc hạ, và anh sẽ bị tống ngục. Thầy bảo thật cho anh biết: anh sẽ không ra khỏi đó, trước khi trả hết đồng xu cuối cùng.”

SUY NIỆM

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, Thánh Mátthêu đưa chúng ta vào một tình huống rất đời thường nhưng cũng đầy thách đố: một người đang chuẩn bị dâng lễ vật trước bàn thờ. Người ấy không phải là một kẻ tội lỗi công khai, không phải là người bỏ lễ, lơ là việc đạo. Trái lại, đó là một người đang làm điều đúng, điều tốt, điều thánh.

Thế nhưng, ngay lúc ấy, Đức Giêsu đặt ra một đòi hỏi bất ngờ: “Nếu anh sực nhớ có người anh em đang có chuyện bất bình với anh… thì hãy để của lễ lại đó… đi làm hoà trước đã.”

Điều làm ta giật mình không phải vì Chúa coi nhẹ việc thờ phượng. Nhưng vì Người cho thấy một sự thật rất sâu: Thiên Chúa không đón nhận lễ vật nếu trái tim người dâng vẫn đang khép kín trước người khác.

Có lẽ nhiều khi chúng ta bước vào nhà thờ với một cảm giác rất yên tâm: mình vẫn đi lễ đều, vẫn đọc kinh, vẫn tham dự sinh hoạt giáo xứ. Nhưng Tin Mừng hôm nay lại nhẹ nhàng hỏi ta một câu khác: – Lúc này, trong lòng tôi có đang giữ một mối bất hoà nào không? – Tôi đang tránh mặt ai? – Tôi đang không muốn nói chuyện với ai?

Chúa không hỏi tôi dâng lễ có đủ nghi thức hay không. Người hỏi tôi có mang theo lên bàn thờ một trái tim đã biết yêu thương hay chưa.

Thực tế đời sống rất gần với lời Chúa. Đó có thể là vợ chồng vẫn cùng nhau đi lễ, nhưng nhiều ngày không nói với nhau một lời tử tế. Đó có thể là cha mẹ và con cái sống chung một mái nhà, nhưng trong lòng đầy khoảng cách. Đó có thể là những người trong cùng một cộng đoàn, vẫn chào nhau bằng môi miệng, nhưng trong lòng thì né tránh, nghi kỵ, không muốn cộng tác. Tôi có thể đứng rất gần bàn thờ, mà lại đang đứng rất xa một người anh em.

Và chính vào những hoàn cảnh ấy, lời của Đức Giêsu vang lên thật rõ: “Con hãy đi làm hoà trước đã!”

Đối với Chúa, việc nối lại một mối quan hệ đổ vỡ còn khẩn thiết hơn cả việc hoàn tất một nghi thức tôn giáo. Không phải vì nghi thức không quan trọng, mà vì việc thờ phượng đích thực luôn đi ngang qua con đường yêu thương.

Có lẽ hôm nay, lễ vật đẹp nhất tôi có thể dâng lên Chúa không phải là một lời kinh đọc thật sốt sắng, cũng không phải là một việc đạo làm cho đủ. Nhưng là một bước nhỏ rất cụ thể: một tin nhắn xin lỗi, một cuộc điện thoại làm hoà, một lời chào trước, một quyết định hạ mình chủ động làm hòa, để giữ lấy một mối dây hiệp thông, dù mình không hoàn toàn có lỗi.

Có lẽ, lễ vật đẹp nhất mà hôm nay Chúa chờ nơi tôi không phải là nén hương, không phải là lời kinh, không phải là thứ vật chất hay nghi thức nào đó, mà là một bước chân quay về với người tôi đang làm tổn thương, một cái bắt tay làm hòa với người tôi có điều bất bình… Bởi vì, Thiên Chúa không cần lễ vật cho bằng một trái tim đã biết mở ra.

Và chỉ khi tôi dám “để của lễ lại đó… đi làm hoà trước đã”, thì việc dâng lễ của tôi mới thật sự chạm tới trái tim của Người.

Lm. Fx. Nguyễn