Đức Giêsu – Đấng duy nhất có quyền tha tội

Suy niệm ngày 16.01.2026
THỨ SÁU TUẦN I THƯỜNG NIÊN
 
(Máccô 2, 1-12)

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Máccô

Bấy giờ, Đức Giêsu trở lại thành Caphácnaum. Hay tin Người ở nhà, dân chúng tụ tập lại, đông đến nỗi ngoài cửa cũng không còn chỗ đứng. Người nói lời Thiên Chúa cho họ. Bấy giờ người ta đem đến cho Đức Giêsu một kẻ bại liệt, có bốn người khiêng. Nhưng vì dân chúng quá đông, nên họ không sao khiêng đến gần Người được. Họ mới dỡ mái nhà, ngay trên chỗ Người ngồi, làm thành một lỗ hổng, rồi thả người bại liệt nằm trên chõng xuống. Thấy họ có lòng tin như vậy, Đức Giêsu bảo người bại liệt: “Này con, tội con được tha rồi.” Nhưng có mấy kinh sư đang ngồi đó, họ nghĩ thầm trong bụng rằng: “Sao ông này lại dám nói như vậy? Ông ta nói phạm thượng! Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa?” Tâm trí Đức Giêsu thấu biết ngay họ đang thầm nghĩ như thế, Người mới bảo họ: “Sao các ông lại nghĩ thầm trong bụng những điều ấy? Trong hai điều: một là bảo người bại liệt: ‘Tội con được tha rồi’, hai là bảo: ‘Đứng dậy, vác chõng mà đi’, điều nào dễ hơn? Vậy, để các ông biết: ở dưới đất này, Con Người có quyền tha tội, -Đức Giêsu bảo người bại liệt-, Ta truyền cho con: Đứng dậy, vác chõng mà đi về nhà!” Người bại liệt đứng dậy, và lập tức vác chõng đi ra trước mặt mọi người, khiến ai nấy đều sửng sốt và tôn vinh Thiên Chúa. Họ bảo nhau: “Chúng ta chưa thấy vậy bao giờ!”

SUY NIỆM

Khi bốn người khiêng một người bại liệt đến với Chúa Giêsu, họ đã phải dỡ mái nhà để đặt người bệnh xuống trước mặt Ngài. Đáp lại lòng tin kiên trung ấy, Chúa Giêsu không chữa lành thể xác ngay lập tức, mà trước hết Ngài nói: “Này con, tội lỗi con được tha rồi” (Mc 2,5). Lời tuyên bố này đã gây chấn động và khiến các kinh sư chất vấn nội tâm: “Sao ông này lại dám nói thế? Ông ta nói phạm thượng! Ai có quyền tha tội, ngoài một mình Thiên Chúa?” (Mc 2,7).

Quả thật, đây chính là điểm then chốt mặc khải về căn tính của Đức Giêsu. Ngài không chỉ là một ngôn sứ hay thầy dạy khôn ngoan, mà chính là Thiên Chúa làm người. Quyền tha tội thuộc về Thiên Chúa, vì tội là sự xúc phạm đến Thiên Chúa, làm tổn thương mối tương quan giữa con người với Ngài. Khi Chúa Giêsu tuyên bố tha tội, Ngài đang xác nhận chính mình là Đấng có thẩm quyền thần linh để giải thoát con người khỏi gánh nặng tội lỗi sâu xa hơn cả những đau khổ thể xác.

Chúa Giêsu biết rõ sự nghi ngờ trong lòng họ, nên Ngài đặt câu hỏi: “Trong hai điều: một là bảo người bại liệt: ‘Tội con được tha’, hai là bảo: ‘Đứng dậy, vác chõng mà đi’, điều nào dễ hơn?” (Mc 2,9). Về mặt hình thức, nói “tội con được tha” thì dễ hơn, vì không ai kiểm chứng được. Nhưng thực tế, điều này khó hơn nhiều về mặt thần học, vì chỉ Thiên Chúa mới có quyền ấy. Để chứng minh quyền tha tội là thật, Chúa Giêsu đã chữa lành người bại liệt: “Đứng dậy, vác chõng của con mà đi về nhà!” (Mc 2,11). Phép lạ hữu hình này xác nhận thực tại vô hình: Ngài thực sự có quyền tha tội.

Qua trình thuật này, thánh Máccô mời gọi chúng ta nhận ra Đức Giêsu không chỉ là Đấng chữa lành thể xác, mà là Đấng Cứu Độ giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi. Ngài đến trần gian không phải chỉ để xoa dịu những đau khổ tạm thời, mà để hòa giải nhân loại với Thiên Chúa, mở ra con đường sống đời đời.

Bài học cho chúng ta hôm nay là hãy tin tưởng mang những yếu đuối, tội lỗi của mình đến với Chúa Giêsu. Ngài không chỉ quan tâm đến nhu cầu thể lý hay vật chất, mà còn muốn ban ơn tha thứ và biến đổi tâm hồn chúng ta. Quyền tha tội của Ngài vẫn tiếp tục được thực hiện trong Hội Thánh qua các bí tích, đặc biệt là bí tích Hòa Giải. Mỗi lần chúng ta đón nhận ơn tha thứ, chúng ta tuyên xưng niềm tin vào thần tính của Chúa Giêsu – Đấng duy nhất có quyền xóa bỏ tội lỗi và phục hồi phẩm giá làm con Thiên Chúa cho chúng ta.

Ước gì chúng ta cũng biết kiên trì như những người khiêng người bại liệt, vượt qua mọi trở ngại để đưa anh chị em mình đến với Chúa, nơi họ có thể lãnh nhận ơn chữa lành thể xác và tâm hồn. Bởi nơi Ngài, chúng ta tìm thấy lòng thương xót vô biên và quyền năng cứu độ của Thiên Chúa làm người.

Lm. Fx. Nguyễn